Nửa đời ta vội vã vượt qua gió mưa, đã thấy được sự ấm áp tình người, đã nếm trải những đắng cay của cuộc đời. Khi còn trẻ, tôi tràn đầy nhiệt huyết, nghĩ rằng sự chân thành có thể vượt qua mọi khó khăn. Sau này tôi mới nhận ra rằng tụ tập quá nhiều chỉ là người qua đường, quá nhiều ám ảnh cuối cùng sẽ trở thành tiếc nuối. Dọc đường vấp ngã, gọt giũa những góc cạnh và kiềm chế những góc cạnh sắc bén, tôi không còn dễ dàng nói ra cảm xúc của mình nữa, và tôi đã quen với việc giấu cảm xúc của mình trong lòng. Dần dần, tôi học cách im lặng và tự chữa lành, sống một mình trong thế giới pháo hoa, không mong đợi ai hiểu hay nhờ giúp đỡ. Suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ thờ ơ với được mất, sống một cuộc sống ổn định, giữ tâm an lạc trong những năm tháng bình thường để dành quãng thời gian còn lại của mình.